TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 6
Chương 6

Một giờ mười ngàn tệ, đừng nói là trước sáu giờ tối mai, cô bây giờ đã muốn lấy lại cái đồng hồ ấy ngay lập tức rồi!

[Sao vậy chứ?]

“…”

Giang Tại La móc điện thoại ra, tự cổ vũ bản thân mất năm sáu phút, cuối cùng gom đủ dũng khí mở ví điện tử với lòng đầy hy vọng.

Số dư Alipay: 13,46 tệ.

Số dư WeChat: 5,5 tệ.

Liên kết tài khoản ngân hàng xong, cô hí hửng nạp tiền.

10.000 tệ – Thất bại.

5.000 tệ – Thất bại.

2.000 tệ – Vẫn thất bại.

“Aaaa!!!”

Đừng bỏ cuộc!

Ngón tay run run nhập vào con số 10 tệ.

Ấn nút nạp tiền, sau đó cô nín thở, mắt mở to dán chặt vào màn hình điện thoại.

Nạp tiền thất bại, số dư không đủ.

Một cơn choáng váng ập tới, Giang Tại La nghẹt thở như muốn xỉu.

Trên bục giảng, thầy Quách đang giảng sơ qua quy tắc làm bài, đề thi vẫn chưa phát xong. Bỗng từ dãy bàn phía sau vang lên một trận la hét ồn ào: “A a a!”

Thầy Quách đẩy nhẹ gọng kính, bị ngắt lời nên tỏ vẻ rất khó chịu: “Lại chuyện gì nữa đây?”

“Mấy bạn ơi, bạn Giang ngất rồi!” Một nam sinh đeo kính ở bàn thứ ba giơ tay báo.

Thầy Quách theo phản xạ cau mày: “Đưa em ấy xuống phòng y tế, các bạn còn lại tiếp tục làm bài.”

Mấy học sinh ngồi hàng trên thì thầm với nhau: “Ngất đúng lúc ghê, là cố ý hay vô tình vậy?”

“Thành tích cậu ấy không tốt mà.”

“Hồi nãy trước giờ học, còn thấy cậu ta vênh váo đi từ lớp Tống Dư Vi về, nghe nói kéo người qua bắt nạt cậu ta một trận, còn cướp luôn đề thi của cậu ấy.”

“Đúng rồi, còn bảo Tống Dư Vi phải quỳ xuống xin tha nữa cơ!”

“A? Nhưng lớp mình với lớp họ đâu có đề giống nhau đâu? Vậy chẳng phí công à?”

“Cho nên… mới ngất đấy hả?”

Nghe đến đoạn Tống Dư Vi bị ép quỳ, ánh mắt thầy Quách chợt sắc lạnh hẳn lên.

Hai người lập tức im bặt, giả vờ nghiêm túc nhìn đề thi.

Chỉ còn lại thầy Quách đứng trên bục giảng, sắc mặt lúc xanh lét, lúc đen sì như đít nồi.

Ai cũng nói đợt này Phất Duy Nhĩ có một tân sinh nổi bật – gương mặt xinh đẹp tinh tế, ngọt ngào khiến người ta xiêu lòng, nhưng lại tâm địa độc ác, chẳng hề biết cảm thông. Mỗi ngày nếu không bêu xấu bạn học ở trường thì cũng là chặn đường sỉ nhục người ta ngoài phố.

Hình tượng ấy hoàn toàn trùng khớp với định kiến trong đầu thầy Quách về kiểu “thiên kim nhà giàu kiêu ngạo ngông cuồng”.

Vậy nên, cho dù Giang Tại La có dễ thương, ngoan ngoãn đến đâu, trong mắt hắn, cô ta vẫn chỉ là một đứa nhìn đã thấy chướng mắt.

10

0

2 tháng trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.