TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 4
Chương 4

Dùng một chiếc đồng hồ trị giá hàng chục vạn tệ để đổi lấy… một tờ giấy thi đã chấm điểm rồi á?

Rất lâu sau, bạn học Hứa rơi vào trạng thái hoài nghi cuộc đời: “Rốt cuộc ai là người đồn Giang Tại La là giả thiên kim vậy? Nhìn cô ta như công chúa lần đầu xuống phố, ai lừa ai gạt còn chưa biết.”

“Không chỉ vậy đâu…”

“Rõ ràng là kiểu được nuông chiều tới ngốc, trời sinh ngọt ngào, ngoài việc có tiền thì chỉ còn mỗi gương mặt là sáng giá.”

“Chẳng giống kiểu nữ bá vườn trường chuyên bắt nạt người khác. Có khi là bị hai tên tùy tùng bên cạnh xúi bậy ấy. Hai đứa đó mới thật sự là loại xấu, bạn Hứa à.”

Hứa đồng học trầm ngâm một lát, rồi khẽ gật đầu: “Nghe cũng có lý.”

Hai người vừa bàn vừa quay về lớp học. Ngay lúc đó, Giang Tại La đang đứng ở cửa lớp 10A, tay khoanh trước ngực chờ đợi.

Không lâu sau, thiếu niên kia bước ra, tay cầm một bài thi sạch sẽ, phẳng phiu. Góc trái phía trên in rõ nét chữ đỏ “A++” nghĩa là không chỉ đạt điểm tuyệt đối, mà còn được thầy cô đánh giá cực kỳ cao.

Trong mắt giáo viên, đây là kiểu học sinh hiếm thấy, nổi bật cả về tư duy giải đề lẫn logic phân tích.

Giang Tại La liếc qua tên hắn ta “Tống Dư Vi “ tên nghe cũng thật thanh nhã, nho nhã.

Cô không nhịn được liếc nhìn hắn thêm vài lần. Hắn có làn da rất trắng, bởi vậy dấu tay trên mặt vẫn chưa tan, ngược lại còn đỏ hơn vì sưng lên rõ rệt.

Dù trên mặt vẫn còn dấu đỏ, nhưng điều đó cũng không làm ảnh hưởng đến vẻ ngoài lạnh lùng, sạch sẽ của người thiếu niên. Khuôn mặt ấy không hề có chút cảm xúc dư thừa.

“Nhìn gì?” Hắn hỏi, giọng nhàn nhạt.

Giang Tại La chớp mắt: “Lúc cậu làm bài, còn giữ nháp không?”

Hắn ta hình như chưa từng gặp ai yêu cầu kỳ quái đến vậy, nhìn cô một lát để chắc rằng cô không đùa, rồi lặng lẽ quay vào lớp, lục trong thùng rác gần bàn học, moi ra hai tờ giấy nháp.

Cô không những không thấy ghê hay chê bẩn, mà còn nâng niu cẩn thận, như cầm báu vật.

Trên hai tờ nháp đó chi chít nét bút toàn là quá trình suy nghĩ lung tung rối rắm của hắn, có chỗ còn viết dở rồi đổi ý giữa chừng, nét gạch xoá loằng ngoằng. Một người bình thường nhìn vào chắc chắn không tài nào hiểu nổi.

Tống Dư Vi nghi ngờ cô nhìn không hiểu. Không phải vì hắn tự đánh giá mình quá cao, mà đơn giản là… ngay cả chính hắn cũng thấy mình viết quá loạn.

“Cảm ơn cậu nhé. Những bản nháp ghi lại quá trình suy nghĩ lúc làm bài, bình thường rất ít người chịu đưa cho người khác xem.”

Giang Tại La nhìn hắn bằng ánh mắt chân thành.

“Tôi sẽ trân trọng lắm luôn đó.”

11

0

2 tháng trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.