TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 21
Chương 21

Bối rối, cô vội vàng đẩy vai Tống Dư Vi, cố làm ra vẻ thản nhiên: “Không có gì đâu!”

Nói xong, cô nghiêng đầu, lớn tiếng hô lên như để lấp liếʍ: “Đi thôi, không lại trễ học bây giờ!”

Đôi con ngươi của Tống Dư Vi hơi trầm xuống, ánh mắt tối đi một nhịp. Nhưng hắn vẫn không nói gì, để mặc cô kéo đi, thuận theo lực kéo mà bước về phía trước.

Giang Tại La đẩy không được hắn, bực mình tăng tốc bước chân đuổi theo, vừa chạy vừa lườm.

“Chân dài vừa thôi, có cần đi nhanh vậy không hả!”

Tống Dư Vi mặt lạnh tanh.

“Không có bí mật gì hết. Có chăng… thì cũng chỉ hơi mất mặt một chút.” Giang Tại La nói.

Cô trừng lớn mắt, giật lấy chiếc cặp của mình từ tay hắn, rồi dứt khoát rẽ sang lối khác mà đi thẳng.

“…” Tống Dư Vi thoáng sững người, ngực khẽ phập phồng vì bất ngờ.

Hắn gọi theo: “Giang Tại La!”

Còn cô… chạy mất.

Tống Dư Vi quả thực vừa tức vừa buồn cười. Hắn nhấc chân đuổi theo mấy bước mà cô chạy lại càng nhanh hơn.

Chẳng mấy chốc, đến trước khu giảng đường khu A, Giang Tại La dừng lại, thở hồng hộc, chống tay vào tường.

Tống Dư Vi thì đã bình tĩnh lại, nhưng sắc mặt lại hơi tối: “Cậu chạy cái gì chứ?”

“Tôi đang tức!” Giang Tại La ngẩng đầu, lớn tiếng quát lại.

“Tức cái gì?”

“Cậu móc mỉa tôi!” Giọng cô lớn thêm mấy phần, rõ ràng là uất ức.

Hai người trừng mắt nhìn nhau, không ai chịu nhường.

Tống Dư Vi nén nhịn mấy giây, cuối cùng vẫn lên tiếng: “Cậu với cái tên kia… có bí mật gì sao?”

Giang Tại La hừ lạnh một tiếng: “Liên quan gì tới cậu?”

Nói thì không được nói đấy nhưng càng không thể để người khác ép hỏi ra!

Tống Dư Vi nghẹn lời, cảm giác như tự tay bê đá đập trúng chân mình. Sắc mặt hắn lập tức trở nên khó coi.

Giang Tại La thấy vậy, trong đầu lóe sáng, quyết định phản công: “Trừ phi bây giờ cậu đồng ý với tôi!”

“…” Vẻ mặt Tống Dư Vi trở nên vô cùng phức tạp: “Giang Tại La, chúng ta mới quen nhau được mấy ngày đâu.”

“Thì sao?” Cô trừng mắt đáp lại, giọng đầy khí thế.

Quen biết chưa được bao lâu thì sao? Đồ đã tặng rồi chẳng lẽ không được đòi lại à? Dù không phải thứ gì quá quý giá với hắn… nhưng chính miệng hắn đã đồng ý rồi cơ mà!

Tống Dư Vi cố kiềm chế, giọng nói chậm rãi, như đang kiên nhẫn giải thích với một đứa trẻ: “Dù sao cũng nên dành thời gian tìm hiểu thêm một chút. Như vậy mới công bằng, cho cả cậu và cho cả tôi. Cậu thấy không đúng sao?”

Giang Tại La suýt thì tức đến bật khóc: “Tôi không cần cái gọi là công bằng đó! Cậu định lừa tôi à?”

Không thể nào, đúng không…

Chẳng lẽ hắn thật sự định… bán cái đồng hồ mà cô đã tặng?

Vừa nghĩ tới khả năng đáng sợ ấy, Giang Tại La lập tức hoảng hốt, nhào tới mò vào túi áo đồng phục của Tống Dư Vi — lần trước đưa hắn, hắn bỏ thẳng vào túi áo mà!

Tống Dư Vi bị cô nhào tới sờ soạng thì toàn thân cứng đờ, suýt chút nữa đứng không vững.

Cô mò từ eo lên bụng hắn, rồi lại định bắt lấy cổ tay.

Tống Dư Vi không chịu nổi nữa, phải lùi lại mấy bước, sắc mặt đỏ rồi đen, đen lại hồng, nghẹn đến mức thốt ra tên cô: “Giang… Giang Tại La!”

Thấy tay cô còn có xu hướng sờ xuống dưới, hắn vội vàng giữ lấy tay cô, mặt đỏ bừng.

“Ở đây còn có người đi lại đó!”

Giang Tại La mắt rưng rưng, ấm ức đến phát khóc, “Hu hu hu hu…”

Ánh mắt vừa giận vừa oan, y như thể cô mới là người bị thiệt.

Tống Dư Vi bị cô đột ngột sờ soạng, còn chưa kịp phản ứng gì, người ta đã khóc sướt mướt, nước mắt nước mũi tèm lem, nhìn đúng kiểu… người bị hại.

Hắn cạn lời: “Cậu… lưu manh thật đấy.”

Có còn thiên lý nữa không!

Giang Tại La ôm mặt khóc rống.

9

0

1 tháng trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.