0 chữ
Chương 18
Chương 18
Chiếc vòng tay đó… chắc là hàng đắt tiền thật rồi.
Không chỉ vòng tay, nội thất bên trong xe cũng sang trọng đến mức khiến Giang Tại La thấy mình đang ngồi giữa một đoạn phim giới thượng lưu. Cô thử thăm dò: “Cậu… cũng thuộc dạng có tiền hả?”
Ngón tay đang vuốt ve vòng tay khựng lại. Thiếu niên kia nghiêng đầu nhìn cô, đôi mắt đen thẳm như giếng sâu.
“Cậu cũng đang mặc đồng phục Phất Duy Nhĩ đấy thôi.”
“…”
Giang Tại La đúng là vừa nãy chỉ chăm chăm nhìn vào mặt với tay, quên mất không nhìn… áo.
Cô dè dặt mở miệng: “Cậu tên gì?”
Hắn hơi nghiêng đầu, ánh mắt nhàn nhạt như đang đánh giá, giọng trầm tĩnh vang lên.
“Hỏi tên tôi… là vì nghĩ tôi xứng với cậu sao?”
“Ách… Cậu thật sự không phải đang theo dõi tôi đấy chứ?” Giang Tại La hơi thót tim, nghi ngờ liếc hắn thêm vài lần.
“Không có.” Giọng nói của hắn nhàn nhạt, không chút lên xuống, nhưng lại khiến người khác cảm thấy tôn trọng. Bởi vì mỗi từ hắn nói ra đều thong thả, rõ ràng, như thể từng chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng.
“Là trùng hợp thôi.”
“Tôi là học sinh lớp 12, vốn học ở khu giảng dạy khác với khu của cậu. Thường ngày tôi đều đi từ cổng Tây. Hôm nay có chút việc riêng cần giải quyết, nên vòng sang lối xa, mới ghé vào cổng chính.”
Giang Tại La khẽ thở phào. Đúng lúc ấy, hắn nói tiếp, tự giới thiệu.
“Tôi tên là Hạ Tinh Giác. Xem như tiền bối của cậu. Lần đầu gặp.”
Giang Tại La do dự một chút, sau đó thận trọng dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng huých vào lòng bàn tay hắn, làm bộ cao ngạo nói.
“Bổn tiểu thư không thừa nhận cậu là tiền bối gì đâu.”
Nói xong, cô trộm liếc hắn một cái, thấy biểu cảm của hắn không đổi thì vội vàng quay mặt đi, giả vờ cao lãnh nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hắn không đáp, chỉ khẽ thu tay lại, nắm hờ.
Giang Tại La gọi hệ thống trong đầu nửa ngày mà chẳng thấy hồi âm.
Lúc nãy hệ thống có nói gì đó về “tiến độ 1/10” trong bảng thành tựu. Nghĩa là nếu hoàn thành đủ 10 cái thì sẽ được thưởng?
Chẳng lẽ… nó chỉ xuất hiện để giao nhiệm vụ, còn lại im hơi lặng tiếng tới cuối truyện?
Hay từ đầu đến giờ nó chỉ thích làm màu…
Giang Tại La vừa nghĩ vẩn vơ, chiếc xe đã từ từ rẽ vào cổng chính của Phất Duy Nhĩ.
Bên ngoài xe lập tức rộ lên tiếng bàn tán: “Xe nhà họ Hạ à? Ủa, sao hôm nay lại chạy vào từ cổng chính? Bình thường chẳng phải đi cổng Tây sao?”
Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Không ít học sinh đã chú ý đến chiếc Rolls-Royce dừng trước cổng.
Không chỉ vòng tay, nội thất bên trong xe cũng sang trọng đến mức khiến Giang Tại La thấy mình đang ngồi giữa một đoạn phim giới thượng lưu. Cô thử thăm dò: “Cậu… cũng thuộc dạng có tiền hả?”
Ngón tay đang vuốt ve vòng tay khựng lại. Thiếu niên kia nghiêng đầu nhìn cô, đôi mắt đen thẳm như giếng sâu.
“Cậu cũng đang mặc đồng phục Phất Duy Nhĩ đấy thôi.”
“…”
Giang Tại La đúng là vừa nãy chỉ chăm chăm nhìn vào mặt với tay, quên mất không nhìn… áo.
Cô dè dặt mở miệng: “Cậu tên gì?”
Hắn hơi nghiêng đầu, ánh mắt nhàn nhạt như đang đánh giá, giọng trầm tĩnh vang lên.
“Hỏi tên tôi… là vì nghĩ tôi xứng với cậu sao?”
“Ách… Cậu thật sự không phải đang theo dõi tôi đấy chứ?” Giang Tại La hơi thót tim, nghi ngờ liếc hắn thêm vài lần.
“Là trùng hợp thôi.”
“Tôi là học sinh lớp 12, vốn học ở khu giảng dạy khác với khu của cậu. Thường ngày tôi đều đi từ cổng Tây. Hôm nay có chút việc riêng cần giải quyết, nên vòng sang lối xa, mới ghé vào cổng chính.”
Giang Tại La khẽ thở phào. Đúng lúc ấy, hắn nói tiếp, tự giới thiệu.
“Tôi tên là Hạ Tinh Giác. Xem như tiền bối của cậu. Lần đầu gặp.”
Giang Tại La do dự một chút, sau đó thận trọng dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng huých vào lòng bàn tay hắn, làm bộ cao ngạo nói.
“Bổn tiểu thư không thừa nhận cậu là tiền bối gì đâu.”
Nói xong, cô trộm liếc hắn một cái, thấy biểu cảm của hắn không đổi thì vội vàng quay mặt đi, giả vờ cao lãnh nhìn ra ngoài cửa sổ.
Giang Tại La gọi hệ thống trong đầu nửa ngày mà chẳng thấy hồi âm.
Lúc nãy hệ thống có nói gì đó về “tiến độ 1/10” trong bảng thành tựu. Nghĩa là nếu hoàn thành đủ 10 cái thì sẽ được thưởng?
Chẳng lẽ… nó chỉ xuất hiện để giao nhiệm vụ, còn lại im hơi lặng tiếng tới cuối truyện?
Hay từ đầu đến giờ nó chỉ thích làm màu…
Giang Tại La vừa nghĩ vẩn vơ, chiếc xe đã từ từ rẽ vào cổng chính của Phất Duy Nhĩ.
Bên ngoài xe lập tức rộ lên tiếng bàn tán: “Xe nhà họ Hạ à? Ủa, sao hôm nay lại chạy vào từ cổng chính? Bình thường chẳng phải đi cổng Tây sao?”
Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Không ít học sinh đã chú ý đến chiếc Rolls-Royce dừng trước cổng.
10
0
1 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
