TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 27
Chương 27

Nhạc Hiểu Tiêu nghe xong, bất mãn nói: “Cậu cũng lạnh nhạt quá đi, không nên bất ngờ một chút sao!”

Lên top tìm kiếm hot đấy!

Không phải loại mua top đâu!

Cảnh Lê suy nghĩ rất rõ ràng, đầu óc minh mẫn. Cậu quá hiểu rằng việc lên top tìm kiếm này chẳng nói lên được điều gì, trừ khi có tác phẩm nối tiếp, nhưng cậu thì chẳng có tác phẩm nào cả.

Không có tác phẩm, ngày mai cư dân mạng có thể quên cậu ngay.

Nhạc Hiểu Tiêu cũng biết điều đó, nhưng anh vẫn rất vui. Cảnh Lê nghĩ nghĩ, cảm thấy mình cũng nên có chút "nghi thức", dù sao cũng là lần đầu tiên.

"Rất bất ngờ, em đang nhảy đây này." Cậu nói rồi thật sự nhảy tại chỗ một cái.

Nhạc Hiểu Tiêu: “...”

Nhạc Hiểu Tiêu im lặng cạn lời một lúc lâu, sự kích động trong giọng nói biến mất: “Cậu vẫn đang ở cùng Kỷ Vân Chương à?”

"Không, em đang ở chỗ Ôn Dương." Cậu vừa dứt lời, trong phòng ngủ bỗng vang lên tiếng ly vỡ. Cảnh Lê đứng dậy, đi qua xem, là Ôn Dương không cẩn thận làm vỡ ly nước.

Thấy Ôn Dương còn định nhặt mảnh vỡ, Cảnh Lê vội ngăn lại: “Đừng động vào.”

Nhạc Hiểu Tiêu: “Sao vậy?”

"Không có gì." Cảnh Lê nói.

“Lát nữa nói chuyện sau, em cúp máy trước nhé.”

Cúp điện thoại, Cảnh Lê cầm chổi, quét sạch mảnh vỡ, rồi rót cho Ôn Dương một cốc nước khác: “Sao rồi, đỡ hơn chút nào không?”

Ôn Dương đã tỉnh táo lại, cậu ta uống nước xong, cảm ơn Cảnh Lê: “Cảm ơn cậu.”

“Khách sáo làm gì.”

Cậu lại giải thích: “Tôi bảo La Phỉ Phỉ về trước rồi, cô ấy ở lại chăm sóc cậu cũng không tiện lắm.”

Ôn Dương nắm chặt chiếc ly, gật đầu.

Cảnh Lê ngồi xuống mép giường: “Bài hát mới cậu viết, có thể cho tôi nghe thử được không?”

Ôn Dương sững người, rồi cười rộ lên: “Được chứ.”

Cậu ta lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường, mở bản demo tự thu cho Cảnh Lê nghe.

Ngoài dự đoán của Cảnh Lê, đây là một ca khúc có tiết tấu mạnh mẽ, đoạn giữa còn có cả rap, hoàn toàn khác biệt so với phong cách ban đầu của Ôn Dương. Giọng hát của Ôn Dương cũng không còn mềm mại như trước, mà thêm vài phần lười biếng và phóng khoáng, như muốn xé toạc mọi phiền muộn.

Cảnh Lê nghe mà mắt sáng rực.

“Rất hay.”

Tính cách Ôn Dương vốn mềm mại, hay ngại ngùng. Cậu ta cụp mắt, ngón tay miết nhẹ thành ly, khẽ nói: “Tôi muốn thử đổi phong cách khác, cậu thấy hay là được rồi.”

"Phong cách này rất tuyệt." Cậu không chút do dự khen ngợi.

Được khẳng định, Ôn Dương rất vui, nhưng nghĩ đến chuyện cãi nhau với Trịnh Hiểu Vân buổi sáng, nghĩ đến việc công ty sẽ không cho phép cậu ta ra bài hát, cậu ta lại im lặng.

12

0

2 tháng trước

4 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.