TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 7
Chương 4: Ba phần thật, bẩy phần giả

Cẩn thận không để đôi cánh của đối phương chạm đất, cô cõng trùng cái lên lưng, vừa bước ra ngoài vừa giải thích: “Thiếu tướng Lan Cửu, tôi phụng mệnh đến kiểm tra dị thường tại nơi này. Trong thời gian làm nhiệm vụ, tôi không tiện liên lạc với quân đội Á Đặc Tư, phiền ngài tạm thời theo tôi quay về căn cứ của quân đội tôi.”

Lời này ba phần thật bảy phần giả. Đúng là cô không tiện liên lạc với Á Đặc Tư, nhưng cô hoàn toàn có thể đặt Lan Cửu ở một nơi nào đó sau khi nhiệm vụ kết thúc, rồi ẩn danh báo cho trùng tộc đến đón anh. Chứ không nhất thiết phải mang anh trở về.

Với thân phận cựu trung tướng, mức độ bảo mật thông tin của cô đủ để che giấu phần lớn mọi người — ví dụ như vị thiếu tá Tu kia.

Nhưng cô không muốn làm như thế.

Tình trạng thê thảm của Lan Cửu khi được cô tìm thấy, cộng thêm những lời của trùng cái kia khi chuẩn bị rời đi, không khó để suy đoán được trong nội bộ Á Đặc Tư có kẻ thuộc trùng tộc đang muốn hãm hại anh.

Cô không rõ bản thân đang nghĩ gì. Có lẽ là vì không đành lòng nhìn một thiếu tướng trẻ như vậy đi chịu chết, cũng có thể là đôi mắt của anh lúc nãy để lại cho cô ấn tượng quá sâu sắc.

Hoặc cũng có thể là vì những điều không rõ ràng hơn thế.

Dù sao thì, đã ra tay cứu rồi, giúp thêm một bước cũng chẳng sao. Ít nhất cũng nên điều tra rõ vì sao trùng tộc lại bỏ rơi anh. Thích Phi thầm nghĩ.

Là người có thể đạt tới quân hàm thiếu tướng, tất nhiên Lan Cửu không phải kẻ ngu ngốc. Những lời vừa rồi của Thích Phi, anh chỉ tin có ba phần, chắc chắn cô còn che giấu điều gì đó. Còn cụ thể là điều gì...

Anh hơi nheo mắt, bắt đầu hồi tưởng.

Anh bị tộc Thiên Già bắt giữ đã gần hai tháng rồi. Ban đầu anh còn tràn đầy hy vọng, rồi trở nên dần dần cam chịu, giờ nghĩ lại cứ như chuyện của kiếp trước.

Thiên Già ngày nào cũng tra khảo anh, nhưng bốn ngày gần đây lại không hề xuất hiện. Chính khoảng thời gian được thở ấy đã khiến anh gặp được thiếu tá của Nặc Đế Đa.

Có lẽ là vì trùng tộc đã đến, khiến Thiên Già bận rộn không để ý đến anh. Hoặc thậm chí, bọn chúng đã rút đi rồi. Bằng không, Thích Phi đã chẳng tìm thấy anh.

Vậy nên... anh đã bị bỏ rơi sao? Có vẻ Thích Phi cũng nhận ra điều đó?

Lan Cửu nhìn mái tóc đen lộ ra dưới mũ quân đội của người phụ nữ, bất chợt bật cười. Giờ anh không còn muốn truy cứu xem những suy đoán đó đúng bao nhiêu phần. Ít nhất, cô ấy không có ác ý với mình.

“Cảm ơn...” Vừa dứt lời, trùng cái lại cười khẽ. Sao từ lúc gặp Thích Phi đến giờ, anh cứ mãi nói lời cảm ơn vậy?

Đối phương đến để trinh sát, như một cách báo đáp, anh hẳn nên giúp cô.

Nghĩ vậy, anh khó nhọc mở miệng: “Tôi... biết... nơi điều khiển của Thiên Già... Tôi dẫn cô... đi.”

“Hửm?” Nghe vậy, Thích Phi dừng bước, nghiêng đầu nhìn anh. Chỉ thấy trùng cái cũng đang nhìn cô, trong đôi mắt sâu thẳm ấy như chứa đựng cả bầu trời sao.

Mắt cô khẽ động, rồi lại quay đầu, siết chặt cánh tay, ngăn hành động định xuống đất dẫn đường của anh: “Hãy nói cho tôi biết vị trí.”

"Ở..."

4

0

3 tuần trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.