TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 5
Chương 2.4

Phòng thẩm vấn?

Nhìn cảnh tượng thiên về tra tấn hơn là thẩm vấn, Thích Phi không bình luận gì, chỉ nhanh chóng tiến lại.

Khi tháo xích, cô phát hiện dây xích có dòng điện ngầm, mặt thoáng hiện vẻ ghê tởm.

Xích vừa đứt, trùng tộc ngã xuống, ánh sáng lạnh lóe lên.

“Keng!”

Thích Phi dùng tay trái đỡ đòn, móng vuốt đối phương chỉ rạch rách áo, không gây thương tích.

Cô theo phản xạ đánh trả, không dùng nhiều sức, vậy mà anh lại như búp bê tàn tạ bị văng mạnh.

Sắp đập vào cột, cô kéo lại.

Đòn tấn công vừa rồi đã tiêu hao hết sức lực của anh, máu trào ra từ vết thương, anh run nhẹ, khẽ rên một tiếng, gần như không còn sức sống.

Cố gắng ngẩng đầu lên nhìn, gương mặt đầy máu không rõ hình dạng, nhưng đôi mắt đen lại sáng rực. Đầy không cam lòng, kiêu ngạo, mỏi mệt và cam chịu.

Như đang cháy lên chút tàn dư sinh mệnh cuối cùng.

Ánh mắt ấy khiến Thích Phi chấn động.

Dù biết anh không còn nhìn rõ, cô vẫn nghiêm nghị giơ tay chào tiêu chuẩn:

“Tôi là thiếu tá Thích Phi, sư đoàn 37, quân đoàn 6, cộng hòa Nặc Đế Đa.”

“Anh được cứu rồi.”

“Nặc Đế Đa...” Trùng cái vô thức thì thào, danh từ ấy như đánh thức lại thần trí của anh, ánh mắt đang mờ đυ.c trở nên rõ ràng hơn một chút.

Anh nhìn chằm chằm vào Thích Phi, cực kỳ khó khăn mà giơ tay chào theo kiểu quân lễ, tuy không đúng chuẩn.

“Tôi là... tướng thiếu tướng Lan Cửu... thuộc sư đoàn hai... quân đoàn số một của Á Đặc Tư.”

Giọng nói khàn khàn, đứt đoạn, kèm theo tiếng rít lạ và mùi máu nhàn nhạt. Thích Phi nhìn cổ anh đầy vết bầm và vết rách, đoán rằng rất có thể dây thanh đã bị tổn thương.

“Thiếu tá Thích Phi... cảm ơn cô.”

“Chào anh thiếu tướng Lan Cửu.” Thích Phi lướt nhanh qua những gì mình mang theo trong đầu, rồi nhẹ nhàng đỡ con sâu dựa vào vai mình: “Tôi sẽ chữa trị khẩn cấp cho anh trước đã.”

Cô lấy ra vài ống thuốc trị thương, mở nắp, đưa đến bên miệng anh, cẩn thận đút từng ngụm nhỏ.

Lan Cửu uống cực kỳ khó khăn, phần lớn thuốc đều trào ra khóe miệng, nuốt vào chẳng được bao nhiêu.

Thấy vậy, Thích Phi càng cẩn thận hơn, sợ anh bị sặc. Với tình trạng thoi thóp này, cô không nghi ngờ việc chỉ một cơn ho cũng đủ đoạt mạng anh.

Một tay cô giữ thuốc, tay kia cầm thiết bị trị liệu cỡ nhỏ để xử lý vết thương bên ngoài, song hiệu quả không rõ rệt.

Ước chừng anh đã nuốt được một ống thuốc, Thích Phi cất số còn lại, giọng dịu xuống: “Sẽ đau đấy, ráng chịu nhé.”

4

0

3 tuần trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.