TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 43
Chương 43: Thầy tôi sợ vợ

Nhan Y, một nữ sinh cấp ba mười tám tuổi, đương nhiên không biết gì cả. Nhưng Nhan Y trọng sinh từ tương lai về lại biết ông thầy dạy Toán "hay gào" tính tình nóng nảy ở trường không chỉ sợ vợ, mà còn là một người đàn ông tốt mỗi tháng đều nộp hết lương, tiền tiêu vặt phải xin vợ cấp.

Nghe nói mỗi lần thầy dạy Toán chọc giận vợ, không những không có cơm ăn mà ngay cả tiền ăn cũng ít ỏi đáng thương.

Trước kia sau khi tốt nghiệp về nhà, Nhan Y từng tình cờ gặp thầy Trương, nghe nói thầy rất thích ăn trứng luộc nước trà, mỗi sáng đều phải ăn hai quả, vì thế mà vợ thầy còn luyện được tay nghề làm trứng luộc nước trà rất cừ nữa.

Giờ trên mặt bàn không có chút vỏ trứng luộc nước trà nào, trước mặt thầy Trương lại chỉ có một bát sữa đậu nành và một cái quẩy rẻ nhất, chút đồ ăn này đối với một người đàn ông trưởng thành thì làm sao đủ no chứ!

Điều này nói lên cái gì?

Nói lên rằng thầy Trương đã chọc giận vợ rồi, không những không có bữa sáng để ăn mà chút tiền còn lại trong túi còn chẳng đủ mua nổi trứng luộc nước trà, chỉ đành nhai kỹ nuốt chậm để tạo cảm giác no bụng thôi!

Nếu không thì với chút đồ ăn này, sao thầy Trương có thể ăn mãi đến giờ vẫn chưa xong chứ!

Thật ra Nhan Y cũng chỉ là không nhịn được, thuận miệng nói ra thôi, hoàn toàn quên mất bây giờ mình vẫn là học sinh cấp ba, trêu chọc thầy giáo như vậy vốn đã là hành động khó tin rồi, huống chi nội dung trêu chọc còn liên quan đến chuyện riêng tư của thầy.

Nhan Y vừa nói ra khỏi miệng đã nhận thấy không ổn. Phản ứng đầu tiên của cô lại không phải là mình nói sai rồi, mà là nghi ngờ có phải hiệu ứng "Giáo viên bá đạo" đã vô tình ảnh hưởng đến mình không!

Chẳng lẽ sau khi dùng hiệu ứng này, bản thân lại vô thức nảy sinh ảo giác mình là giáo viên? Nên mới nói ra những lời "đại nghịch bất đạo" như vậy với thầy?

Xong rồi, thầy Trương... Ấy! không đúng, thầy dạy Toán sẽ không tức giận chứ?

Lúc này thầy dạy Toán có tức giận hay không thì không biết, nhưng sụp đổ thì là thật. Thầy không ngờ chuyện mình sợ vợ, trong túi không có tiền mà ngay cả học sinh trong trường cũng biết rồi!

Chuyện này không thể đợi đám học sinh này tốt nghiệp rồi hãy biết có được không!

Trong phút chốc, thầy dạy Toán hối hận khôn xiết. Sớm biết vậy thầy đã ăn nhanh lên rồi, chứ không phải cố tình đợi ở đây định nói chuyện tâm sự với học sinh.

Lẽ ra thầy nên nghĩ đến từ trước, người có thể gọi mình là "thầy Trương" ngay trên lớp, còn khen tóc mình dày rậm chắc chắn rất hiểu mình!

Thầy dạy Toán càng nghĩ càng sụp đổ, vừa nhìn sang liền thấy cái quẩy của Nhan Y vậy mà lại to ~~~~ như thế!

Gần như to gấp đôi cái quẩy trước mặt thầy.

"Cái quẩy này của em bao nhiêu tiền một cái?" Thầy dạy Toán vẫn chưa no bụng, buột miệng hỏi một câu.

"Một tệ ạ!" Giọng Nhan Y mang theo chút khó hiểu, quẩy gần trường học không phải đều giá này sao? Nếu đắt hơn chút nữa, chút tiền riêng mà thầy Trương dành dụm được chưa chắc đã đủ ấy chứ?

Thầy dạy Toán đã dự cảm được hôm nay mình sẽ phải chịu đói, hoàn toàn sụp đổ!

Tại sao cùng một giá tiền mà quẩy của học sinh lại to hơn của thầy nhiều như vậy?

Thầy dạy Toán càng nhìn cái quẩy của Nhan Y càng thấy buồn bực, tâm trạng muốn nói chuyện với học sinh ban đầu cũng bay biến mất. Thầy ăn xong cái quẩy "mini" của mình với tốc độ nhanh nhất rồi chuồn thẳng.

Nếu còn không đi, thầy sợ mình sẽ đi chất vấn bà chủ quán ngay trước mặt học sinh chỉ vì kích cỡ của một cái quẩy.

Tuy thầy đúng là trong túi không có tiền thật, nhưng thầy cũng cần thể diện lắm chứ?

Nhan Y ngồi lại chỗ, cười một cách hiểu rõ.

Hì hì, cô đã nói mà, chút đồ ăn này chắc chắn thầy dạy Toán ăn không đủ no đâu!

Cha mẹ ơi, ăn như hổ đói thế kia, không lẽ tối qua cũng chưa ăn gì à?

4

0

3 tháng trước

4 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.