TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 13
Chương 13

"Tay trái của em từng bị gãy xương, nếu sau này có cảnh đánh nhau quá kịch liệt thì chị sợ là…" Vệ Dĩnh Chân chưa nói hết câu, Sở Hoan đã nhẹ nhàng đáp: "Vâng, em sẽ chú ý."

Vệ Dĩnh Chân nhìn thấy ánh mắt kiên định kia của Sở Hoan thì hiểu ngay dù có đau đến mấy, dù vết thương cũ có tái phát, nàng cũng sẽ cố gắng diễn trọn vai. Cô chỉ biết thở dài, gật đầu đồng ý.

Lúc này, Trần Tiểu Tiểu và Tiêu Minh liếc nhau đầy thắc mắc. Sở Hoan bị thương ở tay sao? Sao họ không hề biết?

“Chị Sở, tay chị bị thương từ bao giờ vậy?” Trần Tiểu Tiểu lên tiếng hỏi. Ánh mắt Sở Hoan thoáng trầm xuống, nhưng chỉ chốc lát sau đã lại dịu dàng như thường.

“Chỉ là trước đây không cẩn thận bị té thôi, không có gì nghiêm trọng đâu.”

Vệ Dĩnh Chân nhìn thấy nụ cười trên môi Sở Hoan, một nụ cười như che giấu hết mọi cảm xúc bên trong, không khỏi nhíu mày, rồi khẽ thở dài, không nói thêm gì nữa. Cô cầm điện thoại lên lướt Weibo.

Trần Tiểu Tiểu vẫn tò mò hỏi thêm vài câu như: “Chị nằm viện mấy ngày?”, “Nghỉ dưỡng bao lâu?”và Sở Hoan cũng kiên nhẫn trả lời từng câu một, vẫn giữ thái độ hòa nhã.

Bỗng Vệ Dĩnh Chân gọi: “Tiểu Hoan.” Rồi đưa điện thoại cho nàng. Sở Hoan nhận lấy với vẻ khó hiểu, nhìn vào giao diện Weibo thì thấy hai từ khóa đang đứng top 1 và 2 trên bảng tìm kiếm, khiến nàng hơi bất ngờ.

#Trương Lâm Lâm OOC

#Trương Lâm Lâm video phản cảm

Sở Hoan nhíu mày, bấm vào xem. Là loạt ảnh Trương Lâm Lâm hút thuốc, uống rượu cùng bạn bè, ăn mặc lộ liễu. Còn có một đoạn video cô ta đang say xỉn ôm hôn bạn trai, trông khá phản cảm.

Tay Sở Hoan khẽ run ai mà ra tay ác như vậy chứ?

Hơn nữa, loạt ảnh kia chụp rất rõ ràng, nói không phải là cô ta thì e rằng cũng chẳng ai tin. Nhiều lắm cũng chỉ có thể nói đó là hình cũ từ trước khi nổi tiếng.

Trương Lâm Lâm từ trước đến giờ luôn xây dựng hình tượng thanh thuần, ngây thơ, không tâm cơ. Loạt video này vừa tung ra thì hình tượng đó chắc chắn sẽ sụp đổ hoàn toàn. Là một diễn viên lưu lượng đang lên, kỹ năng diễn xuất chưa đủ vững, mà nay nhân cách công chúng lại bị hủy, e là con đường diễn xuất sau này sẽ càng gian nan hơn.

Sở Hoan trả điện thoại lại cho Vệ Dĩnh Chân, không nói gì, nhưng trong lòng đã có suy đoán…

Người có thể tung ra loạt ảnh "bóc phốt" cỡ này, trong giới cũng có vài người đủ khả năng. Nhưng bọn họ không rảnh rỗi đến mức đi chơi xấu một diễn viên mới không mấy danh tiếng. Điều trùng hợp là Trương Lâm Lâm lại từng có xích mích với chính nàng…

Là Minh Huyên sao?

Khóe môi Sở Hoan khẽ nhếch lên thành một nụ cười nhẹ đến mức khó nhận ra, nhưng lại sắc bén như lưỡi dao. Nói thật, nàng chưa bao giờ tự nhận mình là người tốt. Nhìn thấy Trương Lâm Lâm gặp chuyện, trong lòng nàng cảm thấy vô cùng hả hê. Những việc mà Trương Lâm Lâm từng làm với nàng, không phải chỉ một hai chuyện nhỏ, mà đáng để hận.

Sở Hoan cầm điện thoại, mở khung trò chuyện với Minh Huyên. Nàng ngẫm nghĩ một lúc rồi gõ ra hai chữ: [Cảm ơn.]

Đặt điện thoại xuống, nàng cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Mấy ngày gần đây quả thực quá mệt mỏi, giờ mà không tranh thủ nghỉ ngơi thì đúng là không trụ nổi nữa.

Nàng nói với mọi người trên xe: “Mọi người cũng nghỉ ngơi đi, hôm nay ai cũng vất vả rồi.”

Sở Hoan vừa dứt lời, mọi người cũng lần lượt kiểm tra điện thoại, xác nhận không có chuyện gì quan trọng nữa mới yên tâm chợp mắt.

Trong xe nhanh chóng trở nên yên tĩnh. Điện thoại của Sở Hoan khẽ rung lên hai lần. Màn hình sáng lên, hiện ra cái tên Minh Huyên. Tin nhắn rất ngắn, chỉ có một chữ: [Ừm.]

-

Trở về khách sạn, Sở Hoan đi tắm rồi mới mở điện thoại. Thấy tin nhắn từ Minh Huyên, chỉ một chữ “ừm” cũng đủ để nàng hiểu Minh Huyên đã thừa nhận chuyện này là do cô làm. Trả lời đơn giản, dứt khoát, rất đúng phong cách của Minh Huyên.

Sở Hoan ngồi xuống ghế sofa, thả lỏng cả người, bất giác lại nhớ đến lần đầu tiên gặp Minh Huyên.

Khi đó, nàng đang trong giai đoạn khó khăn nhất danh tiếng trên mạng không tốt, hợp đồng bị hủy, không còn tài nguyên, bên cạnh chỉ còn đúng một người quản lý trung thành.

Còn Minh Huyên lại là một đạo diễn danh tiếng trong giới, tác phẩm không chỉ ăn khách mà còn được đánh giá cao. Dù còn trẻ, nhưng cô đã nhận được cả giải "Đạo diễn mới xuất sắc nhất" lẫn "Đạo diễn xuất sắc nhất", thực lực không thể xem thường.

Biết Minh Huyên sắp bấm máy một bộ phim mới, Sở Hoan mặt dày đi tìm gặp, cầu xin một cơ hội. Nàng gửi hồ sơ rất nhiều lần, gọi không ít cuộc điện thoại, Minh Huyên mới miễn cưỡng đồng ý gặp một lần.

Hôm đó là ở văn phòng của Minh Huyên. Căn phòng cũng như con người cô vậy gọn gàng, không hề tùy tiện, tông màu lạnh, thoang thoảng một mùi hương dịu nhẹ mà đến giờ Sở Hoan vẫn không biết chính xác là gì, chỉ nhớ lúc đó nàng căng thẳng đến mức không còn cảm nhận được gì rõ ràng.

Điều duy nhất nàng nhớ rõ là ánh mắt màu nâu thẫm của Minh Huyên khi ngước lên nhìn nàng, trong mắt hiện lên một tia bất ngờ, sau đó khẽ cong môi cười nhẹ. Nụ cười ấy như chứa cả một dải ngân hà, khiến tim người ta xao động.

Khi chạm vào đôi mắt ấy, Sở Hoan gần như quên luôn mục đích ban đầu mình đến để làm gì.

“Chào cô, Sở tiểu thư.”

Minh Huyên đứng dậy, đưa tay ra. Sở Hoan thoáng sững người, rồi cũng vội vàng đưa tay bắt lại. Bình thường nàng không dễ mất bình tĩnh như thế, nhưng tất cả là tại Minh Huyên quá xinh đẹp, đôi mắt và gương mặt ấy khiến người ta khó mà dời mắt.

“Chào cô, Minh tổng.”

“Ngồi đi.”

Minh Huyên mặc một bộ vest đen ôm dáng, nhìn qua trông vô cùng tinh tế và chuyên nghiệp. Cô nhẹ nhàng kéo tay áo mình lên, làm một động tác mời ngồi rất tự nhiên. Không hiểu vì sao, Sở Hoan nhìn động tác ấy lại thấy cực kỳ cuốn hút. Sau này tiếp xúc nhiều, nàng mới biết—

Minh Huyên khi căng thẳng sẽ vô thức kéo tay áo, nhưng chỉ khi mặc áo tay dài mới có thói quen đó. Khi Sở Hoan phát hiện ra điều này, nàng lại thấy vui lạ thường, giống như mình biết được một bí mật nho nhỏ của người kia vậy.

“Phim của tôi còn thiếu một vai nữ phụ, không nhiều đất diễn,” Minh Huyên nói.

“Không sao, tôi làm được,” Sở Hoan đáp.

“Có cảnh hành động, sẽ khá vất vả.”

“Tôi chịu được.”

Câu hỏi của Minh Huyên rất ngắn gọn, mà Sở Hoan trả lời còn dứt khoát hơn. Cả hai chẳng cần nói nhiều, cũng đủ để thấy Sở Hoan lúc này khao khát có được một vai diễn đến mức nào.

Minh Huyên gõ nhẹ lên mặt bàn, rồi nói: “Được. Ngày mai tôi sẽ cho người mang hợp đồng đến công ty của cô.”

Lời vừa dứt, Sở Hoan ngẩn ra không cần thử vai sao? Chưa kịp mừng, nàng đã lỡ miệng: “Minh tổng, tôi vừa mới chấm dứt hợp đồng với công ty cũ.”

Minh Huyên im bặt trong giây lát, khẽ mím môi rồi hỏi: “Công ty cũ là công ty nào?”

“Giải Trí Công Thành.”

Sở Hoan nói xong liền liếc mắt quan sát biểu cảm của Minh Huyên, nhưng gương mặt cô vẫn bình thản, chỉ hơi cau mày một chút. Chỉ vậy thôi cũng không đủ để Sở Hoan đoán được cảm xúc thật của Minh Huyên. Người phụ nữ này, thật sự rất giỏi che giấu tâm tư.

15

0

3 tháng trước

5 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.